Ẩn khuất dưới bóng những hòn đảo thiên hình vạn trạng của kỳ quan thiên nhiênHạ Long là một làng chài nhỏ bé, nơi trú ngụ bao đời của những cư dân “du mục”trên biển
ban lam viec. Vông Viêng, chỉ với cái tên lạ lẫm và huyền bí ấy đã gợi cảm biết baocho những dấu giày du lãng…
 | Bên trong “cổng làng” Thiên tạo này là làng chài “du mục” Vông Viêng.Học đòi Lưu NguyễnNgày xưa Lưu Nguyễn lạc lối tới Đào Nguyên, còn chúng tôi cũng học đòi LưuNguyễn lạc tới. máy phát điện . đèn led âm trần. Vông Viêng. Chiếc canô rẽ sóng đưa tôi đến làng chài trong mộtbuổi sáng mù sương. Đó là một “thế giới bị mất” chỉ cách Bãi Cháy khoảng 30km,khoảng nửa giờ canô. Làng trên biển nhưng có cổng hẳn hoi, một cái “cổng làng”có lẽ không nơi nào trên thế giới có được. Vì đó là một vòm đá khổng lồ tuyệtđẹp được thiên nhiên đẽo tạc như để chào đón những “Lưu Nguyễn đời mới” nhậpthiên thai…Thấp thoáng sau cổng làng là một vùng nước biển xanh ngắt phẳng lặng như mặt hồ.Một đời sống như ngừng lặng, êm đềm trôi. Trên mặt nước, những cô “thôn nữ” xinhđẹp buông nhẹ mái chèo đưa những đoàn du khách từ phương xa lãng đãng ngắm nhìnhòn đảo xinh xinh như những non bộ. Nhà cửa trong làng mọc theo các rìa đảo,cũng nhỏ bé, xinh xắn, trông như những mô hình trên một sa bàn nào đó chứ khôngphải những ngôi nhà thực thụ.Điều sinh động duy nhất trong cuộc sống lặng lờ nơi đây chính là những “tiênđồng” nghịch ngợm đùa chơi trên những chiếc tam bản. Chúng thành thạo với biểnnước, với mái chèo còn hơn trẻ con đất liền quen với bàn đạp của những chiếc xeđạp.Một chuyến ra khơiĐưa chúng tôi đi trải nghiệm phần nào đời sống của các cư dân “du mục” trên biểnlà một gia đình ngư dân cố cựu nơi đây. Như công việc thường ngày, trên chiếcthuyền đánh cá nhỏ bé là cả một gia đình với đầy đủ vợ chồng con cái. Chỉ cầmlái ra khỏi vịnh làng, ngư dân Dương Văn Thanh đã đưa cần lái cho cậu con củamình. Cu cậu chỉ mới mười tuổi đầu nhưng đã có nét chững chạc, già dặn của mộtđứa trẻ sớm trải nghiệm với công việc kiếm sống của gia đình, sớm quen với nhữngsóng gió của biển cả. |  | Nay làng chài này đã được tổ chức dạng du lịch homestay mộc mạc và dân dã.Chọn một góc êm của biển, cả nhà ngư dân ấy thả một mẻ lưới. Khi lưới đã ổnđịnh, họ cho thuyền chạy đảo vài vòng quanh lưới. Trên thuyền, cả ba ra sức dùngnhững cặp gậy gỗ gõ xuống mạn thuyền. Tiếng gõ dồn dập của cả ba nghe như mộtđiệu trống trận. Hoàng, cậu bé “thuyền trưởng”, thỉnh thoảng còn dùng một câysào dài để đập xuống nước, làm cho cá hoảng sợ chạy rúc vào mành lưới. Cách đánhbắt hoang dã đậm chất “thổ dân” này có lẽ đã tồn tại hàng trăm năm nay.Một mẻ lưới không quá đầy cá nhưng cũng đem lại sự phấn khích cho những du kháchphương xa như chúng tôi. Cùng thả lưới, cùng gõ gậy xua cá, cùng thu hoạch vàsau đó là một bữa cơm ngon lành với những đặc sản “chiến lợi phẩm” từ một chuyếnđánh bắt theo phương cách cổ truyền, mấy ai lại không mê?Cư dân du mụcChúng tôi mang cá đánh bắt được về ngôi nhà bè của ông Thanh để cùng thưởngthức. Nhà gần như vuông vức, với mỗi bề chưa đến 4m. Nhưng đó là nơi ở của sáunhân khẩu, gồm hai vợ chồng ông và bốn đứa con. Hoàng là đứa con út của họ. Nhưmọi đứa trẻ ở làng chài Vông Viêng này, lúc chỉ mới hai tuổi, cậu đã thả câu bắtcá. Cậu bé sớm nối nghiệp cha, vừa đi học vừa là một ngư phủ chính hiệu. ÔngThanh có một cô con gái nằm trong nhóm những thiếu nữ của làng chuyên việc đưađò cho khách tham quan.Những cư dân của làng như ông Thanh trước kia sống đời “du mục” trên biển. Hàngtrăm năm trước khi “định cư” ở làng Vông Viêng này, họ sống rày đây mai đó, langthang đánh bắt trên biển. Chỉ khi một nhóm các doanh nhân nhìn ra cuộc sống độcđáo của họ là một tài nguyên du lịch, mới thuyết phục họ quy tụ về lập làng vàbắt đầu thành lập một hợp tác xã du lịch vạn chài. Họ giúp tổ chức những tour dulịch homestay cho khách phương Tây tìm hiểu về cuộc sống của các “bộ lạc” trênbiển này. Ăn cùng, ở cùng, đánh bắt và dự những lễ tục của làng chài. Tài nguyênbiển dần cạn kiệt nên cả làng Vông Viêng có 72 hộ thì đa số đều làm du lịch. Họcó cả nhà bè “văn hoá” khang trang, nơi có một trường học chỉ có hai lớp là mẫugiáo và tiểu học, một nơi tiếp khách du lịch và cả một phòng triển lãm tranh nhonhỏ.Sống ở nơi biệt lập này, tình làng nghĩa xóm của các cư dân thuộc vạn chài nàymới thực sự đậm sâu. Cứ sáu nhà chung nhau một máy phát điện. Nhà cửa cứ khoảnghai năm phải thay phao, sáu năm phải làm mới lại hoàn toàn. Tuy ẩn náu dướinhững hòn đảo, nhưng họ luôn phải dè chừng những cơn bão. Mỗi khi có tin bãolớn, họ lại phải giúp nhau ràng rịt lại nhà cửa để những cơn lốc xoáy không cuốnphăng mái nhà…Và như một “quy luật”, nơi nào mà khách Tây đã “chấm” ắt hẳn là nơi đó phải cócái gì đó độc đáo ban lam viec. Làng chài Vông Viêng với đời sống mộc mạc, dân dã của mình,có thể được xem là một kỳ quan nhân tạo nho nhỏ dưới bóng những kỳ quan thiênnhiên… (Theo SGTT) Xem Thêm :
Tags:
máy phát điện
Top
|
Comments[ 0 ]